Surprise Me!

Trận XÍCH BÍCH Kế “ Mượn Gió Đông” Của KHỔNG MINH -

2019-02-19 0 47 Vimeo

Trong trận chiến Xích Bích nổi tiếng nhất thời Tam Quốc, Gia Cát Lượng đã vận dụng kế: ‘Mượn gió đông’ để giúp liên quân của Lưu Bị và Chu Du tiến hành hỏa công thiêu trụi cả một đoàn chiến thuyền liên hoàn vô cùng hùng mạnh của Tào Tháo. Trận đánh mang tầm vóc quyết định này đã tạo ra thế chân vạc giúp Lưu bị thành lập nên nhà Thục Hán, đồng thời lưu lại nhiều bài học lịch sử sâu sắc cho hậu thế… Khi đại chiến còn chưa nổ ra, Tào Tháo đã phái một đạo thủy binh ra khiêu chiến, vừa để biểu dương lực lượng, vừa là dò xét sức mạnh quân Ngô. Chu Du bèn tạm lui về phía sau, tránh mũi nhọn quân Tào khí thế đang hăng. Bất chợt khi ấy một cơn gió lớn nổi lên, thổi tạt lá cờ phất qua mặt Chu Du. Du giật mình thảng thốt, miệng phun máu tươi, gục xuống bất tỉnh. Đang khi lâm trận đánh địch, chủ soái ngã bệnh, doanh trại quân Ngô trên dưới đều hoang mang, tinh thần dao động. Lỗ Túc, khi ấy làm tham quân, cũng buồn bực vô cùng, âu sầu phiền não, bèn đến tìm Gia Cát Lượng thỉnh giáo. Vừa nghe xong chuyện, Gia Cát Lượng cười lớn, tự tin tuyên bố rằng mình có thể chữa lành được bệnh cho Chu Du, bèn theo Lỗ Túc đến doanh trại thăm hỏi bệnh tình Đô đốc. Gia Cát Lượng đến thăm hỏi. Chu Du hình dung tiều tụy, mỏi mệt, nói: “Đời người họa phúc chẳng lường, chỉ trong sớm tối mà thôi!“. Gia Cát Lượng cũng phụ họa theo: “Cũng như trời kia mưa gió bất thường, không thể lường trước được“. Du nghe nói tái mặt, rên khừ khừ, đoán là Khổng Minh đã biết ý nhưng cũng không nói gì vội. Gia Cát Lượng sai người lấy giấy bút, viết lên đó 16 chữ rồi đưa cho Chu Du đọc, viết rằng: “Muốn phá Tào công, phải dùng hỏa công, muôn sự đủ cả, chỉ thiếu gió Đông“. Chu Du thấy vậy bèn đem chuyện khổ tâm ra kể hết, trong lòng không khỏi thán phục Khổng Minh là bậc thần nhân. Chính là Chu Du “bách mật nhất sơ” (trăm cái cẩn thận, một điều sơ sảy) nên mới vướng phải nỗi đau này. Muốn dùng hỏa công nhưng lại quên mất yếu tố mấu chốt nhất là hướng gió. Trận gió lớn bất ngờ khi ấy đã khiến Chu Du sực tỉnh ngộ. Nó nhắc cho Chu Du biết lúc này đang là mùa đông, chỉ có gió Tây Bắc thổi mạnh, đánh hỏa công thì chẳng khác gì tự thiêu rụi mình. Du đổ sụp, tưởng như trời nghiêng đất lở, Thái Sơn sập ngay trước mắt, thành ra bệnh nặng không dậy nổi. Nếu chẳng có gió Đông Nam, mọi cơ mưu, kế sách của Chu Du sẽ đều tan thành bọt nước, hết thảy tâm huyết lao lực bấy lâu cũng trôi theo dòng Trường Giang mà đổ ra biển. Khi ấy quả thực là thành bại đột ngột chuyển dời chỉ vì một ngọn gió. Bất kể là xét về binh mã, địa thế hay thiên thời, tướng sĩ Đông Ngô đều thua kém Tào quân. Chu Du làm sao mà không sinh tâm bệnh cho được?

Buy Now on CodeCanyon