Đêm dần buông lúc rừng vừa ngủ yên, lúc trăng soi đầu núi <br />Nhìn không gian lòng tôi như khói trắng <br />Mây trắng buồn nhẹ trôi ... <br /> <br />Thương nhớ lại người em xưa gánh đạn hôm nào cho chiến binh <br />Nhưng nửa xuân vội đi theo khói chiến dở dang trong cuộc đời <br /> <br />Nên đồi thông vẫn chỉ là đồi thông bóng em không gặp nữa <br />Trời vô tâm chẳng thương cho má phấn <br />đang sống vì tình yêu ... <br /> <br />Yêu núi đồi rừng sâu yêu xóm làng yêu đời yêu nước non <br />Yêu đồi thông và yêu anh lính chiến xả thân xây Cộng Hòa <br /> <br />** <br />Nhưng.. nay còn đâu, nay còn đâu trăng có buồn hay không <br />Thương.. em vội sớm.. về bên để ấy để đau cho người còn <br />Ôi.. nửa chừng xuân <br />Bởi vì đâu phải hy sinh đời hoa <br />Để lại sau bao nhiêu người thương xót <br />Em về trong lòng đất ! <br /> <br />Nên đồi thông mới buồn chẳng được yêu <br />mới đau cho người cũ <br />Lời thông reo tựa như muôn tiếng khóc <br />thương kiếp người hồng nhan ... <br />Trăng đã tàn nàng ơi xin giã biệt mong ngày sẽ tái lai <br />Khi nào yên giặc tan như khói súng về đây xây mộ nàng ...
