Mười Năm Rồi Anh Hỡi <br /> Lời : Thúy Loan <br /> <br />Mùa Đông đã về nơi đây , hàng cây cũng đã héo khô <br /> Một mình trong chiều bơ vơ , một mình đi trong sương mờ <br />Mười năm lòng mang thương nhớ khép kín con tim <br /> Em sống suy tư muộn phiền , chất chứa nỗi buồn chưa quên. <br /> <br />Tình ta cuộc tình trăm năm , nặng mang với bao trái ngang <br /> Vì mình yêu bằng con tim , vì mình chôn sâu ưu phiền <br /> Mười năm rồi anh yêu hỡi...ta vẫn xa nhau <br /> Nơi ấy anh đang bên người , có nhớ như em ở đây. <br /> <br />Yêu anh nhiều...thương anh nhiều <br /> Tình ta chưa bao giờ , gặp nhau khiến đời chông chênh <br /> Em bây giờ , Anh bây giờ <br />Mười năm... mình xa cách <br /> Lòng em đớn đau triền miên <br /> <br />Một đời em giành cho anh , tình yêu khát khao biết bao <br /> Lệ sầu nhỏ giọt trong đêm , dỗ dành nỗi đau tâm hồn <br /> Mười năm dù là quá khứ với những yêu thương <br /> Em chỉ yêu anh một người <br /> Mãi mãi yêu anh mà thôi <br /> <br />( Suốt kiếp yêu anh mà thôi ) .