Là chính nhân tôi bạn với sông hồ <br />tình yêu em tôi nguyện vẫn tôn thờ <br />và yêu không bến bờ, <br />niềm tin là một ngày mai <br />non nước chung một màu cờ <br /> <br />rồi hôm nao tôi về ghé thăm nàng <br />ngoai ô đây con đường tắm trăng vàng <br />mà sao không thấy nàng , <br />tìm em giờ tìm ở đâu <br />sao không gắng đợi chờ nhau <br /> <br />Tôi hỏi người quen nàng nay là <br />nữ cứu thương trên chiến trường <br />*** ngàn sóng gió biết sao nàng vui <br />dẫn thân nơi bước đường <br /> <br />Tôi đứng nghe gió lạnh giữa màng đêm <br />thương xé nát con tim <br />em ơi trái đất vẫn tròn <br />chúng mình hai đường sẽ còn gặp nhau <br />Còn gì đâu ngoài linh hôn rách tả tơi này <br />tình bỏ ta như một sớm chim đi bỏ hàng cây <br />còn gì đâu ngoài mảnh đời trắng bàn tay này <br />mất hết rôi , không còn gì để mất nữa hôm nay <br /> <br />Hoàng hôn nơi đây nhạt hơn hoàng hôn sài gòn nhiều <br />chiều ra biển khơi ta thấy thương tiếc sài gòn nhiều <br />biết không em , biết không em thời gian , <br />không gian rất buồn, rất buồn <br /> <br />ta muốn ghép mặt trời lặn đằng đông , mọc đằng tây <br />ta muốn giam thời gian trong khám tù đày <br />để không mất nhau, để mãi mãi không mất nhau <br />không mất nhau trên đời này , dù chỉ một phút giây.