Đêm nghe tiếng mưa rơi, xạc xào tiếng lá đơn côi, <br />Buồn đếm giọt sầu rơi, chợt ai tắc lưỡi canh thâu. <br /> <br />Bằng những lời nỉ non, còn đâu luyến tiếc muộn màng, <br />Than trách thân phận mình, ngổn ngang trăm mối như tơ. <br /> <br />Ngày xưa ai ! Cũng vì giàu sang, nỡ đâu nghĩa nhân vong phụ, <br />Quên tình mặn nồng gối chăn, lửa hương phai nhạt, sao chàng nỡ quên tình Em. <br /> <br />Thạch sùng kêu não nùng trong đêm, tiếc thương bởi ai quên bạn, <br />Tuy nghèo nhưng tình thủy chung sắc son tào khang. <br /> <br />Thôi đâu còn gì ước mơ, xa cách xa nhau muôn trùng. <br />Em nhớ Anh vô cùng, đêm mưa lạnh gió buồn từng cơn. <br /> <br />Hớ hơ hờ hơ hớ hơ <br />Ai ! Nhớ thương ai bên cầu, con gái duyên bẽ bàng, <br />Như thạch sùng nức nở từng đêm... <br /> <br />Còn lại nơi đây hằn trên đôi mắt, thức trắng bao đêm đón đợi Anh về. <br />Tiếng mưa buồn sao nghe não nuột, nức nở canh dài duyên mình dở dang. <br /> <br />Anh ơi ! Biết đến bao giờ, thạch sùng thôi tắc lưỡi khóc thầm từng đêm...
